|
- Thảo ơi, ko hay rồi, mẹ cháu bị tai nạn giao thông đang cấp cứu ở bệnh viện kìa, cháu mau đến đó đi Tiếng cô Chi hàng xóm khiến Thảo giật mình, nó chạy từ trong nhà ra mà tim đập thình thịch, nó ko dám tin vào những gì nó vừa nghe thấy - trời ơi, có thiệt ko cô Chi, mẹ cháu có làm sao ko - mẹ cháu đang đc cấp cứu, thiệt là xui xẽo, cô và mẹ cháu đang qua đường thì Thằng Bảo, nó phóng xe đụng vào mẹ cháu, đúng là thằng trời đánh tay chân con nhỏ rụng rời, nó luống cuống thay quần áo rồi chạy theo cô Chi vào bệnh viện, mối lo sợ đè nặng tâm trí nó Mẹ nó mà có mệnh hệ nào thì … Nó đợi ở phòng chờ ôm mặt khóc nức nở lòng cầu nguyện cho mẹ nó qua cơn nguy kịch trời ơi tại sao tai họa cứ luôn giáng xuống gia đình nó Mẹ ! người thân duy nhất của nó đang lâm nguy mà nó ko làm gì đc Cũng tại nó nên mẹ mới bị thằng Bảo làm hại, thằng ******** đó thật quá độc ác Cửa phòng cấp cứu bật mở, mẹ nó nằm trên chiếc băng ca với cái đầu băng trắng xóa, Thảo vội chạy đến nó ko kìm đc nước mắt khi nhìn thấy mẹ nó nằm thiêm thiếp với khuôn mặt xanh xao - mẹ cháu có sao ko bác sĩ - bà ấy bị chấn thương ở đầu, ko nặng lắm nhưng có máu tụ nên tạm thời hôn mê, cháu có thể yên tâm, mẹ cháu sẽ sớm tĩnh thôi Thảo nghe bác sĩ nói thế thì dường như trút đc gánh nặng, tự dưng nó cảm giác chân mình ko còn tý sức lực nào, nó ngồi bệt xuống - cảm ơn trời đất đã thương lấy mẹ con May là mẹ nó ko sao, nhưng chuyện thằng mập dám ám hại mẹ nó nhất định nó sẽ ko bỏ qua. Sự kiện này đã khiến nó dũng cảm hơn để đi đến 1 quyết định ………. Thảo ký roẹt 1 cái vào bản hợp đồng hôn nhân giữa nó và ông chú Minh - bản hợp đồng này có giá trị kể từ hôm nay, nhóc nên chuẩn bị mọi thứ từ bây giờ đi - cháu biết rồi, nhưng chú phải hứa với cháu 1 chuyện - chuyện gì ? - chú phải giúp cháu cho thằng Bảo 1 bài học Nó nói mà ko giấu đc vẽ căm tức trong lời nói, ông chú nhìn nó ngạc nhiên, rồi sau đó nở nụ cười khó hiểu - có vẽ đã lớn hơn 1 chút rồi – Minh cười nhạt - chú hứa nhé - đc Thế là bắt đầu từ ngày hôm đó, cuộc đời nó đã sang trang mới ………. Chap 11 - Hôm nay vào thăm bà tôi, liệu mà cư xữ, cứ gọi chú với cháu thì biết tay nghe ko - Dạ biết rồi ! Miệng thì nói dạ nhưng con nhỏ đứn trân trối nhìn Minh khiến anh bực cả mình - Nhìn cái gì mà nhìn, mà về thay ngay cái mắt kính to cồ đó ra, làm quái gì mà cứ mang nó riết vậy hả Tiếng quát như sấm của Minh làm con nhỏ giật mình, nó cúi nhìn bộ dạng của mình - Mang cũng có sao đâu .. mà chú cứ định để bộ râu đó đi thăm bà chú sao, nếu chú ko cạo râu thì cháu sẽ ko bỏ cái kính này ra đâu… - Nhiều chuyện, mặc xác tôi còn cô nữa về thay ngay, cô có 5p để sửa soạn, nếu ko thì liệu hồn Thảo nhìn ông chú như mếu, đây là người sắp trở thành chồng nó sao, Chiếc Mercedes đen trùi trũi chở nó và ông chú đến thẳng bệnh viện, vừa bước xuống xe nó đã bắt gặp những cái nhìn tò mò về phía nó và Minh Dù bị Minh dùng mọi biện pháp đe dọa nhưng nó nhất quyết ko bỏ cái kính ra, nên dù ăn mặc đẹp đẽ nhưng nhìn nó vẫn ngố ngố. Minh cũng đâu có vừa, anh chàng mặc đồ vest đen, khuôn mặt vẫn để râu nên chẳng ai nhìn ra đây chính là đại gia họ Hoàng 1 con nhóc ngố tàu và 1 đại gia tướng cướp đi cạnh nhau khiến ko ít người phải ngoái nhìn …….. Bà Hoàng Lan chăm chú nhìn đứa con gái mà thằng cháu quý tử của mình vừa giới thiệu sẽ là cháu dâu của bà Khuôn mặt ko trang điễm nhưng dù cố tình mang chiếc kính to cồ để trông có vẽ ngố ngố nhưng bà vẫn nhận ra rằng con bé này rất đẹp, 1 nét đẹp tự nhiên ko sổ sàng, hiền dịu mà trong sáng, nhưng nhìn con bé có vẽ trẻ con quá - năm nay cháu bao nhiêu tuổi - dạ … 18 ạ - ồ vậy là đang đi học rồi - dạ cháu đang học lớp 12 ạ Câu nói ngây thơ của con bé làm bà giật mình - trời đất, đang học cấp 3 sao - Bà ơi, cô ấy đang đi học nên cháu định để vài năm nữa, cũng vì bà làm gấp quá cho nên … - vậy mà cháu dám giấu bà, nếu ko có chuyện này chắc cháu cũng im luôn chứ gì Bà Lan bật dậy lấy tay xĩa vào trán thằng cháu đầy vẽ yêu thương Minh cười hì hì nhìn vào khuôn mặt hồng hào của bà mà lòng tự hỏi sao hôm nay bà có vẽ khỏe thế - Minh năm nay cũng 27 tuổi rồi còn gì, mà bà thì ko sống đc bao lâu nữa, thôi cứ cưới đi, rồi cái Thảo muốn đi học hay ở nhà sao cũng đc - Con tính 2 tuần nữa làm đám cưới bà thấy có đc ko - 2 tuần thì lâu quá, thứ 7 tuần sau đi - Có gấp quá ko bà – Minh nhăn nhó - Gấp gì mà gấp đằng nào mà chả cưới, mà tụi bay có cần lo gì đâu mà để cho lâu - Nhưng … - Ko nhưng gì hết cứ thế mà làm Bà Lan nói với vẽ cương quyết khiến Minh ko dám làm trái, anh đứa mắt sang nhìn Thảo. con bé cũng ngớ người - em thấy sao hả Thảo - cháu … a quên em thì sao cũng đc nhưng mà mẹ em … - cháu ko cần phải lo, ngày mai bà sẽ qua nói chuyện với mẹ cháu, cứ vậy đi nhé Thảo quá đỗi sửng sốt vì việc cưới hỏi nhanh như tên lữa này, nó cứ ngở phải 2, 3 tháng nữa mới làm đám cưới ko ngờ bà Lan lại quyết định nhanh đến thế, đằng nào thì nó cũng đã chấp nhận rồi, đành phải làm theo ý của bà Lan thôi Minh và Thảo vừa đi khỏi bà Lan đã bật dậy khỏi giường, làm 1 động tác vừa như yeah vừa như tập dưỡng sinh ,mặt mày hớn hở chẳng có vẽ gì là người đang bệnh sắp chết cả, nếu ko có người quản gia ở đây thì xém chút nữa bà đã ko kìm đc mà nhãy cẩng lên vì sướng - quản gia Trần - dạ thưa bà chủ tịch - ông lo chuẩn bị mọi thư cho chu đáo vào, ngày mai tôi sẽ sang nhà con bé Thảo, phen này thì thằng Minh có chạy đằng trời cũng ko thoát, thật ko uổng công mấy ngày qua tôi giả bệnh hà hà - sau chuyện này tôi sẽ phải đi du lịch xã hơi mới đc hà hà Nhìn cái vẽ yêu đời nhí nhảnh của bà Lan thật chẳng ai dám tin đây là 1 người phụ nữ đứng đầu 1 tập đoàn hùng mạnh năm nay đã qua cái tuổi 70 Chap 12 Thảo nghĩ học suốt 2 tuần khiến Duy rất lo lắng, cậu nhóc đã mấy lần tìm đến nhà nhưng lần nào cũng ko gặp, cánh cổng sắt vẫn cứ đóng im ĩm như trêu ngươi Mãi cho đến hôm nay, khi trông thấy cái dáng nhỏ nhắn của Thảo, cậu liền phi xuống từ lầu 2 khiến mấy đứa bạn phải hét lên - Thảo !! Con nhỏ giật mình nhìn Duy bằng đôi mắt mở to, cái tên này từ đâu chui ra vậy ko biết - làm gì mà như quỹ vậy, suốt ngày bất thình lình xuất hiện - đâu có, tại Thảo cứ ngẩn ngơ nên ko biết đấy chứ - kêu tui có gì ko - mấy ngày qua Thảo đi đâu vậy, làm Duy lo muốn chết Duy vừa dứt lời thì vòng tay ôm con nhỏ khiến nó phản xạ theo bản năng thụi 1 cái ko thương tiếc vào bụng Duy - trời ơi, bà chằn lữa làm cái quái gì vậy hả - cậu đi chết đi, nếu còn dám lợi dụng để đụng chạm thì tôi cho cậu chết luôn đó Mặt thảo đỏ bừng vì tức và quê, cái tên dâm tặc này thiệt đánh chết ko chừa mà, dám ôm nó ngay giữa sân trường thật đúng là chán sống rồi Và tất nhiên, sự kiện vừa rồi khiến ko ít người xem nó là cái gai trong mắt * Giờ ăn trưa * - Rầm !!! Thảo ngã lăn ra nền nhà vì bị 1 đứa con gái gạt chân khi đang bưng khay thức ăn về bàn, tiếng cười vang lên khắp nơi trong cantin, ai nấy cũng đang nhìn nó với ánh mắt đầy vẽ mĩa mai 1 cú ngã đủ khiến nó đau nhức toàn thân … cái kính của nó bị văng ra xa, toan đứng dậy thì nó bị 1 đứa con gái túm lấy tóc - thế nào, mùi vị tắm trong thức ăn hay đấy chứ - để tao giúp đở mày thoát khỏi đống bầy nhầy này nhé Một đứa khác bước tới tay cầm 1 dĩa mỳ ý đổ thẳng lên đầu Thảo, con nhỏ có vùng vẫy thoát ra nhưng tay nó bị 2 đứa con gái giữ chặt và 1 đứa khác ngồi hẳn lên người nó, túm chặt lấy tóc nó - Thế nào vui không ? con nhỏ nhà quê, mày tưởng mình là ai mà dám dở trò quyến rủ Duy - Tôi ko là ai hết, mấy người càng ko có quyền đối xữ với tôi như thế này Thảo gào lên, nó cố ngẫng mặt lên nhưng vô ích, 1 cảm giác tủi nhục tràn lên đè nặng lên ngực nó, sống mũi nó cay cay, từ bé đến giờ chưa có ai dám đối xữ với nó như thế này - thả tôi ra - còn già mồm à, để tao dạy cho mày biết thế nào là lễ độ nhé - các người làm trò gì thế hả Giọng phẩn nộ của Duy thét vang cantin, cậu chiếu cái nhìn phẩn nộ vào đám con gái đang hành hạ Thảo, Duy nghiến chặt răng bước nhanh tới - Các ngươi thật sự muốn chết rồi, mau thả Thảo ra ngay lập tức Dám con gái luống cuống trước cơn giận của Duy, bọn nó lập tức thả Thảo ra, mặt đứa nào cũng xám ngoét Duy nén giận, đở Thảo đứng dậy, nhìn con nhỏ thảm thương khiến cơn hỏa khí bùng lên như muốn đốt cháy Duy - Thảo ko sao chứ - … - Duy à … tụi này chỉ định đùa 1 chút cho vui thôi - Đùa à, vậy mà đùa sao … đây là hành hạ chứ đùa gì - Ko có mà Thảo sơ ý bị ngã tụi này chỉ định đở cậu ấy dậy thôi Duy trừng mắt đầy giận dữ khiến đứa con gái im bặt, chưa bao giờ bọn nó thấy Duy giận đến mức này Nắm chặt bàn tay, Duy cố gắng kiềm chế, cậu gằn từng tiếng đầy đe dọa - nói cho các người biết, từ nay về sau ai dám bắt nạt Thảo thì tôi đừng trách Duy này ko nể mặt Nói xong Duy nắm chặt tay Thảo kéo đi, từng bước chân sải dài đầy tức giận, ngay cả chính bản thân Duy cũng ko hiểu tại sao mình lại nỗi giận đến mức mất kiểm soát như vậy Còn Thảo … ko hiểu sao nước mắt tủi nhục cứ tuôn xuống, nó cảm thấy mình giống như cỏ dại bị người khác vùi dập, bị xem thường … nổi đau đè nén khiến trái tim nó muốn nổ tung, từ trước đến nay nó luôn muốn đc sống yên ổn nhưng tại sao mọi chuyển xui xẻo cứ đổ ập lên người nó - Thảo ngồi xuông đây, Duy đi lấy khăn cho Thảo – Duy ấn con nhỏ ngồi xuống chân cầu thang - Ko cần đâu, bây giờ Thảo chỉ muốn về nhà thôi - Đừng như thế, cứ ngồi yên ở đây đợi Duy Sự ân cần của Duy khiến con nhỏ có cảm giác mình đang bị người khác thương hại, Duy vừa đi nó liền òa lên khóc như 1 đứa trẻ Nó ko cần ai thương hại nó cả, dù bị làm nhục nó cũng ko cần … Chiếc khăn ướt chìa ra trước mặt nó, Duy nhìn nó đăm đăm nhưng nó mặc kệ nó cứ khóc - cậu đi đi … tôi ko cần thương hại tôi - ko, Duy sẽ ko đi đâu hết, Duy sẽ ở bên cạnh Thảo - ko cần Thảo gắt lên, nó nhìn Duy bằng đôi mắt nhòe nhoẹt nước, vẽ oán trách hằn lên trên đôi mắt nó Duy nhìn sửng vào khuôn mặt của Thảo, cậu hấp háy môi định nói nhưng dường như khuôn mặt kia đang hút hồn cậu. Một ngọn lữa hừng hực trong lòng cứ hối thúc, ko kiềm chế đc Duy bất ngờ cúi xuống đặt nụ hôn cháy bỏng lên môi Thảo Chap 13 Mắt Thảo trợn to hết cở, sự việc nhanh đến mức phải đến 5s sau nó mới định hình đc trong đầu Duy đang hôn nó Con nhỏ choàng tỉnh với ý nghĩ đó, nó gạt cơn choáng váng sang 1 bên, dùng hết sức đẩy Duy ra xa, định vung tay tát cho cậu ta 1 cái thì liền bị Duy giữ lại - Thảo … thật sự … Duy - Cậu là đồ tồi - Thảo à hãy nghe Duy giải thích đi - Cậu biến đi cho khuất mắt tôi, đừng để tôi nhìn thấy mặt cậu nữa Thảo gào lên, bàn tay nó vẫn bị nắm chặt nó cố vùng ra nhưng ko đc, thật sự bây giờ tâm trạng nó rối bời, vừa tức, vừa hoảng loạn … nó vừa muốn đánh cho tên này 1 trận lại vừa ước có cái lổ cho nó nhãy xuống Duy đã xúc phạm nó nước mắt vèn mi, nụ hôn đầu của nó đã bị cướp 1 cách trắng trợn, càng tức hơn là cái tên này dám thừa lúc nó sơ hở … Nó chiếu cái nhìn căm hận vào khuôn mặt bối rối của Duy, nó thề từ nay sẽ ko bao giờ nhìn mặt cái tên xấu xa này… Thảo giựt phắt bàn tay lại, nó chạy thật nhanh, cố ngăn cho giọt nước mắt đừng rơi xuống Nó đã tin lầm Duy, nó tưởng có thể tin tưởng nhưng cậu ta cũng như những kẻ khác, luốn muốn lợi dụng nó Duy đứng chôn chân tại chổ, đầu óc cậu trống rỗng cậu thậm chí ko biết mình vừa làm gì Cậu đã hôn Thảo … 1 cách vô ý thức, cậu đã ko thể kìm nén cảm xúc của bản thân mình Đưa tay đặt lên miệng, Duy vẫn còn cảm thấy dư vị của nụ hôn đó Nụ hôn có vị của mì ý, cái mặn đắng của nước mắt … và sự sững sờ Hình ảnh khuôn mặt giận dữ của Thảo vẫn còn in nguyên trong đầu Duy Có lẽ lần này Thảo sẽ ko tha thứ cho cậu nữa rồi ---------------------- trangbuon pk thống kê |
