watch sexy videos at nza-vids!
TrangBuon.Sextgem.Com
Khoác lên mình bộ vest sang trọng đắt tiền Minh bước xuống lầu chào bà nội rồi lên xe đi làm

hôm nay anh có 1 cuộc họp quan trọng với đối tác, bản hợp đồng này nếu thành công thì sẽ mang lại 1 khoản lợi nhuận khổng lồ cho cả 2 bên. Tiền ai chả thích nhưng kiếm tiền thì quả thật không dơn giản nhất là phía đối tác đang ngập ngừng chưa đưa ra quyết định, cũng có thể họ ko tin tưởng vào 1 người trẻ tuổi như anh, nhưng ko sao anh tự tin rằng mình đủ khả năng thuyết phục được bọn họ.

Phía đại diện công ty anh đã đến đầy đủ chỉ còn đợi bên công ty kia đến
1 khoảng thời gian nín lặng ….
Cánh cửa phòng họp bật mở, người đầu tiên bước vào khiến trái tim anh như vừa rớt xuống vực sâu tăm tối. người đó ko ai khác chính là Thu Hương

……



- Chết rồi, huhu chú ơi làm sao đây

Vừa thấy Minh đứng ở cổng trường, nó liền bù lu bù loa như 1 đứa trẻ

- Có chuyện gì mà cái mặt méo xẹo thế

- Hix sắp thi học kỳ mà cháu nghĩ học nhiều quá, giờ ko biết phải làm sao nè, phen ày thì cháu tiêu

Nén cười vì cái giọng điệu ko thể thảm hơn của Thảo, Minh vờ nhăn mặt

- Học hành vậy đó hả, con bé này đúng là càng ngày càng hư

- Chú còn nói nữa, tại chú hết đấy. cháu mà bị double thì cháu sẽ tính cả vốn lẫn lãi với chú

Nó chống nạnh hất mặt lên thách thức, nhưng đáp lại nó chỉ là cái lắc đầu của Minh

- học hành ko đàng hoàng lại còn đổ lỗi, nhóc càng ngày càng xấu tính

- hứ, lúc trước cháu là học sinh xuất sắc đấy, tại chú mà cháu phải nghĩ học liên miên, giờ bài vỡ cháu ko hiểu gì hết nè


Ngồi trên xe mà mắt nó cứ dán vào trang sách, thời gian đối với nó bây giờ còn quý hơn vàng, chỉ 1 tháng nữa là thi học kỳ thế mà nó lại nghĩ học quá nhiều. bây giờ chẳng khác nào bơi trong biễn bài tập


- về nhà rồi xem, làm như ngày mai thi ko bằng, mà nếu ko đc thì mướn gia sư – Minh vừa lái xe vừa cằn nhằn

- thôi, mướn gia sư tốn tiền lắm

- sao cũng ko đc, giờ muốn sao đây

- chú, bài này giải như thế nào

Con nhỏ bất ngờ đưa quyển sách ra trước mặt Minh, nó quên mất là anh đang lái xe và hậu quả là nó nhận ngay 1 tràng nhức óc

- có biết đang lái xe ko hả, thiệt là ko biết sợ là gì hết, đừng nói là thi học kì coi chừng cơm cũng ko có mà ăn đâu nhóc

- xin lỗi – nó ĩu xìu – nhưng chú ko biết làm đúng ko

- hừ. có bấy nhiêu mà làm khó đc Minh này sao

- là chú nói đấy nhá, chú phải giúp cháu làm bài tập đấy

Thảo hý hửng ra mặt, he he ko ngờ nó lại kiếm đc gia sư tại nhà lại ko tốn tiền nữa, ông chú râu chắc cũng ko đến nỗi nào. Dù sao cũng tốt nghiệp đại học kia mà, nhưng mà liệu có trông cậy đc vào ông này ko nhĩ, ỗng cũng ra trường lâu rồi mà

Kết quả là nguyên buỗi tối, nó học với Minh mà trán nó muốn nứt ra vì bị anh cốc cho sưng vù. Hix dã man tàn bạo vô nhân đạo. người ta ko hiểu mới hỏi, mà hỏi thì ỗng trả lời nhưng lại phải nhận 1 cú ong đầu. oa oa thật là sai lầm khi chọn chồng làm gia sư, tiết kiệm thì tiết kiệm đó nhưng bị thiệt hại nhiều quá.
- tổng giám đốc, có người muốn gặp anh

Linh nhẹ nhàng bước đến, miệng nở 1 nụ cười ko thể ngọt hơn nhưng đáp lại cô nàng chỉ có âm thanh khô khốc
- có hẹn trước ko
- dạ, cô ta nói là người quen của anh
- ko có hẹn thì ko tiếp, cô làm thư kí bao lâu rồi hả đến nguyên tắc này cũng ko hiểu sao

Minh bất ngờ quát lên khiến Linh giật bắn cả mình, mặt tái mét. Làm việc với Minh quả thật quá căng thẳng, đến thở cũng ko dám thở mạnh.

- chị ấy …
- Minh, anh nóng quá rồi đấy

Từ nóng giận chuyển sang ngạc nhiên rồi lại nóng giận, người con gái vừa bước vào khiến tim anh nhói lên từng cơn, cái tên khắc sâu vào tim anh 1 nỗi hận thù cay đắng, 1 nỗi đau ko thể xóa nhòa : Thu Hương

Anh gằn từng tiếng và ko kém phần mĩa mai

- cô còn dám mặt dày trở lại nơi đây sao ! tôi tưởng cô phải ngoan ngoãn ở nhà làm phu nhân của Tô đại gia chứ

Thu Hương mĩm cười cố tỏ ra vẽ điềm nhiên

- em đến thăm anh cũng ko được sao, dù sao chúng ta cũng từng là người yêu kia mà vã lại còn là đối tác làm ăn nữa đấy

- cô biến đi trước khi tôi đá cô ra khỏi đây

- anh vẫn nóng tính như xưa nhĩ, nói chuyện thì cộc cằn ko coi ai ra gì

Hương tự nhiên ngồi xuống ghế cứ như thể đây là nhà mình, phớt lờ bộ mặt đang bừng bừng sắc giận của Minh, cô điềm nhiên cầm ly trà lên

- lâu mới gặp lại thế mà anh lại đối xữ với em như thế, dù ko thể làm người yêu nhưng vẫn là bạn kia mà

- nói hay lắm

Minh nhếch mép, đúng là đồ trơ trẽn mà cô ta có như thế thì mới xứng với lão Tô bễ kia chứ

- hôm gặp anh ở khách sạn, xém chút nữa ko nhận ra anh đấy, nhìn anh khác quá, cái vẽ phong lưu lãng tử của anh đâu hết rồi, mà cái cô bé theo sau anh là ai thế

- ko liên quan đến cô, nếu cô đến vì công việc thì xin lỗi tôi tôi ko muốn bàn chuyện làm ăn với cô, còn nếu đến để khích tướng nhau thì cửa ở kia mời cô đi cho

- anh đừng có hết lần này đến lần khác đuổi em đi như thế chứ. Anh tỏ vẽ bất cần như thế sẽ khiến em đau lòng đấy

Hương đến gần, bàn tay thon dài của cô ta trượt trên áo vest của Minh, ánh mắt đưa tình đẫy đưa cố quyến rũ anh
Vẫn ngồi im trên ghế nhưng cảm giác buồn nôn khiến anh chỉ muốn 1 phát sút cô ta ra ngoài

- cô quả thật vô liêm sĩ hơn tôi nghĩ đấy Hương.

- Vô liêm sĩ hay không thì em cũng sắp trở thành đối tác quan trọng của anh đấy Minh, anh mà cứ như thể sẽ khiến em suy nghĩ lại về vụ làm ăn này đấy

Ném cho cô ta cái nhìn khinh bỉ, anh đứng lên phủi phủi chiếc áo cứ như thể nó bị cô ta làm bẩn vậy, hành động đó khiến Hương đỏ mặt tức tối. Anh mĩa mai, đáy mắt ánh lên tia nhìn âm lãnh

- Muốn hay ko thì tùy cô, còn với tôi thì kễ từ khi cô tham gia vào bản hợp đồng này tôi đã chẵng còn hứng thú với nó nữa rồi

- Anh …!

Nhìn khuôn mặt đỏ bùng tức giận của Hương anh nhếch mép cười.

Đành rằng đấy là 1 phi vụ làm ăn lớn nhưng khi biết cô ta là người đứng ra quyết định thì anh đã biết đây ko phải là 1 cuộc giao dịch thông thường, chắc chắn có 1 âm mưu nào đó và ko thể ko kể đến sự góp mặt ánh đại gia Tô

2 bên nhìn nhau gườm gườm, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nếu ko có tiếng chuông điện thoại của Minh thì có lẽ anh sẽ ko nhân nhượng mà tống khứ cô ả đi

- alo, gì đây nhóc

- …

trời ạ, có thể mà ko giải đc à

Minh vừa nghe điện thoài vừa cầm bút hí hoáy viết, hoàn toàn ko để ý đến khuôn mặt sững sốt của Hương, cô hoàn toàn ko thể tin vào tai mình nữa. cái giọng nói ôn nhu, dịu dàng kia thật sự là của Minh sao, anh từ trước đến nay luôn cộc cằn, đối với chính Hương dù từng là người yêu cũ, anh cũng chưa bao giờ đối với cô như thế. Sự thay đổi của Minh khiến cô tò mò muốn biết, cái người đang nói chuyện cùng anh là người như thế nào có thể khiến anh quan tâm đến thế.

- Này cô! Nếu không phiền thì cô làm ơn ra ngoài và đóng dùm cánh cữa

- Anh … được lắm

Thu hương tức nghẹn ngào xoay lưng bước ra ngoài, cô cũng ko quên ném cho Minh cái nhìn căm tức, nhưng Minh nào có thèm đễ ý, anh còn đang mãi mê giải bài tập vật lý cho ai đó, mãi cho đến khi cánh cữa bị đóng sập 1 cách thô bạo anh mới ngẫng đầu , khóe miệng nhếch hơi nhếch lên
Tâm tình sáng nay của Thảo ko được tốt, con nhỏ đến trường với cái mặt đằng đằng sát khí. Vì sao ư? Chung quy tất cả đều cho ông chồng kiêm gia sư của nó gây nên

Sáng nay khi vừa mở măt, khuôn mặt đầu tiên nó nhìn thấy là của Minh, hơi giật mình 1 chút vì khuôn mặt tuấn mĩ đang say ngũ khiến người khác phải chãy nước miếng của anh, nó đang thầm mắng bản thân háo sắc thì bang hoàng nhận ra bản thân đang bị anh ôm cứng ngắc, cả 2 đứa đang nằm trên giường, đắp chung 1 cái chăn

Con nhỏ thét lên 1 tiếng kinh hoàng rồi sau đó ra sức mắng chữi, nhưng đáp lại nó là thái độ thờ ơ khiếu khích của Minh

“ ôm nhóc ngũ giống như ôm bao cát vậy, ko thoải mái chút nào. Với lại tại ai mà bổn thiếu gia đây mấy tháng liền phải nằm so pha, phải làm gia sư miễn phí, lại còn phải bế ai đó ngũ gật lên giường nữa, thật đúng là tiểu ô quy ko biết tốt xấu”

Càng nghĩ càng thấy tức, ông chú dám xem nó là bao cát hừ hừ … đúng là ko thể tha thứ được. nhưng nghĩ đến những lúc Minh thức khuya cùng nó giải bài tập, rồi ngũ trên sô pha thực sự khiến nó cảm thấy có chút ko đành lòng

Đang chuẩn bị đi canteen ăn cơm, ngẩng đầu lên nó lại phát hiện cách đó không xa có mấy nam sinh đang áp sát 1 nam sinh khác từ phía sau, có vẽ như sắp thanh toán cậu bạn đeo kính xấu số đó

Thảo ko kìm được đi theo, bình sinh nó ghét nhất cái trò ỷ đông hiếp yếu này, con nhỏ hô to khi thấy 7, 8 nam sinh bắt đầu vung tay vung chân

- Này dừng tay, các người đang làm gì đấy?

Tiếng Thảo vang lên khiến bọn chúng hướng ánh mắt phẩn nộ về phía nó

- Con ranh, bớt lo chuyện người khác đi.

Một thằng nam sinh hung tợn đe dọa. Nhưng con nhỏ đâu có vừa, nó lớn tiếng uy hiếp

- Các người sao lại hiếp đáp bạn học như vậy, mau thả bạn ấy ra bằng không tôi sẽ đi nói với thầy giám thị

Bọn chúng nhìn nhau lộ vẽ thiếu kiên nhẫn

- Bọn mày mặc xác con nhỏ đó, mau giải quyết thằng nhóc cho xong đi

Giọng nói thâm trầm quen thuộc từ phía sau đám nam sinh vang lên khiến Thảo giật mình, nó chưa kịp định thần thì đã thấy Duy từng bước đến trước mặt nó. Kễ từ lần trong bệnh viện, đến bây giờ Thảo mới gặp lại cậu. Vẫn khuôn mặt đẹp như tạc nhưng lạnh tanh ko chút biểu cảm, chiếc áo khoác đồng phục bị ném xuống đất, đáy mắt anh lên cái nhìn bất cần nhìn cậu bây giờ giống như 1 tên du côn bặm trợn.

Thảo ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Duy, đang định mở miệng nói thì bị ánh mắt khinh bỉ của Duy làm con nhỏ câm bặt

- Lũ con gái ngu ngốc, thấy người đẹp trai thì liền ko chịu nỗi. nhưng mà con ranh, mày tốt hơn hết nên thu cái vẽ mặt thèm thuồng đó lại, nếu ko mày sẽ hối hận đấy

Giọng nói thâm độc mĩa mai của Duy khiến nó bất giác rùng mình, tại sao Duy lại giống như ko quen biết nó, cậu hận nó đến mức này sao, gương mặt lạnh lùng đó dường như ko phải Duy mà là 1 người khác

Con nhỏ đứng chôn chân tại chổ, 1 tiếng cũng nói ko thành lời. Duy đi phớt qua nó, miệng nhếch lên thành nụ cười giễu cợt

Mấy tên con trai còn lại theo lời Duy ra sức thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cậu bạn 4 mắt khiên cậu ta không ngừng cầu xin

Tình thế cấp bách khiến Thảo sực tĩnh, máu anh hùng nỗi lên nó gạt cơn bàng hoàng qua 1 bên, nó vận dụng kĩ năng karate của xông vào đám đông
thống kê

online : 1 | 1 U-ON C-STAT