|
Minh phóng xe với tốc độ kinh hoàng làm Thảo sợ xanh mặt, nó lắp bắp - chú … chạy … từ từ thôi, cháu sắp rớt tim ra ngoài rồi Ko thèm để ý đến con nhỏ, Minh ngoặt tay lái làm chiếc xe ngiêng về 1 bên, bánh xe nghiến trên mặt đường phát ra thứ âm thanh ghê rợn, Minh nghiến chặt răng cố kìm nén cơn tức Chú ! lại gọi chú, con nhỏ cứng đầu này - aaaa chú ơi xin chú đấy … cháu chưa 1 chết đâu hu hu - aaaaaaaaaaaaa trời ơi chú điên rồi mau dừng xe lại Thảo thét lên khi trông thấy cảnh vật 2 bên đường cứ vun vút lao đi ko hề giảm lại, mặt nó trắng bệch lạnh toát, chưa bao giờ nó đi xe kiểu này, ông chú già nhà nó có muốn chết thì chết 1 mình đi, tại sao lại lôi nó theo cùng Mặc kệ con nhỏ la hét inh tai, Minh vẫn nhấn mạnh ga, chiếc xe cứ lao vun vút ko hề có ý định giảm lại - chết tiệt - tại chú cả đấy, bây giờ xe hư rồi làm sao về nhà đc đây … huhu - khóc cái gì mà khóc, có nín đi ko hả - chú nói ko khóc mà đc sao, chú xem ở đây ko có lấy 1 ngôi nhà … huhu tại chú cả đấy, giờ làm sao bây giờ Minh trừng mắt nhìn con nhỏ đang mè nheo, đúng là mít ướt có thế mà cũng khóc. Nhưng mà Thảo nói cũng ko sai, ở đây đúng là đồng không mông quạnh, xung quanh toàn là đồng ruộng ko có lấy 1 ngôi nhà Mà cái xe kia nữa, khi không lại chết máy - hu hu làm sao đây, trời sắp tối rồi - tối thì tối, có gì mà phải sợ - Minh gắt lên khi thấy con nhỏ cứ khóc mãi ko thôi làm anh rối cả đầu - chú còn nói nữa, cũng tại chú hết bây giờ làm sao đây, ko có nhà tối này ở ngoài này ma nó làm thịt mất hu hu Đến đây thì Minh ko nhịn đc, anh phì cười … ra là con nhỏ sợ ma lớn tướng rồi mà còn sợ ma - chú cười cái gì … ọc ọc Thảo thấy Minh cười mình thì ko nhịn đc, nó định xù lông nhìm lên thắng thua với anh nhưng cái bụng nó lại ca bài ca đói bụng, trời ơi xấu hổ quá đi mất đang lúc gay cấn thì ... Nó ôm cái bụng đói meo ngòi bịch xuống cố giấu khuôn mặt đỏ bừng của mình Cả ngày nay nó mới ăn đc ổ bánh mì, vừa tan trường đã gặp chuyện gì đâu, lại thêm ông chú này nữa, chạy xe làm nó sợ muốn chết, tim nó đến giờ vẫn còn dộng ình ình vì sợ Nhắc mới nhớ … ko biết Duy thế nào, chắc cậu ta choáng lắm khi biết nó đã có chồng, cảm giác tội lỗi tràn ngập tâm hồn nó … khuôn mặt mang đầy vẽ tổn thương của Duy cứ ám ảnh nó hoài ko thôi - này nghĩ cái gì mà thần người vậy hả, đói bụng xĩu rồi à Minh cúi xuống căng mắt nhìn Thảo, ánh sáng chập chờn mờ ảo của buổi tối nhá nhem khiến anh khó khăn lắm mới nhìn thấy cái đống ngồi thu lu trước mặt mình là ai - sao ko nói gì … đói lắm à - …. - Này … Thảo vẫn ko nói gì khiến anh hết sức lo lắng, ko lẽ con nhỏ xĩu rồi … mà cũng đúng cả ngày nay đã ăn gì đâu … anh quả thực vô tâm quá Bế xốc con nhỏ lên, anh cảm nhận được ánh mắt hốt hoảng của Thảo - chú làm cái gì thế hả, buông cháu ra - nằm im, muốn rớt xuống ruộng thì cứ vùng vẫy đi Thảo nghe thế thì liền im bặt, ai chứ ông chú này dám ném nó xuống ruộng lắm Đặt con nhỏ vào băng ghế sau, Minh rút điện thoại ra, anh gọi cho An, thằng bạn chí cốt của anh kiêm trợ lý đắc lực - An hả, xe tao chết máy giữa đường ko về thành phố đc, mày đem xe ra đón tao đi - ở đâu hả … tao cũng ko biết nữa - chết tiệt, có GPRS làm quái gì, căn vào đó mà định vị đi, cho mày 2 h, mày mà ko có mặt thì chết với tao Minh hầm hâm dập máy, trời mắt đầu trở lạnh khiến anh thoáng rùng mình Anh mở cửa vào xe thì thấy Thảo đang co rúm, con nhỏ có vẽ lạnh lắm, nhìn khuôn mặt xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền của Thảo Lòng anh chợt thấy xót xa Minh cởi ảo vest ra choàng qua người con nhỏ, hi vọng nó sẽ thấy khá hơn, chung quy cũng tại anh … nếu ko phải vì anh tức giận đến hồ đồ thì cả 2 cũng ko phải khổ sở ngồi đây mà đợi thế này Mà cũng kì lạ, tại sao anh phải tức giận khi trông thấy Thảo đi cùng thằng nhóc đó nhỉ, chẳng lẽ anh ghen Ko … ko thể nào Anh sao có thể yêu 1 đứa nhóc tỳ được chứ Thảo rên khẻ, nó cảm thấy lạnh, ko biết tái ao lại lạnh đến thế, nó đưa tay kéo cái vật đang phủ lên người nó, cố che kín mít nhưng nó vẫn cảm thấy lạnh - sao thế, lạnh lắm à - ư m Nó mơ màng đáp lại tiếng nói, cơn lạnh đang xâm chiếm … nó cố mở mắt nhưng ko đc, trong cơn mơ nó cảm nhận đc có người đang kéo nó vào lòng và ôm nó thật chặt Minh mím chặt môi, cố đè nén cảm giác hừng hực trong lòng … Cảm giác tiếp xúc da thịt khiến lòng anh như bị lửa đốt Ko đc … ko đc … anh chỉ đang giúp con nhỏ sưởi ấm thôi mà … ko đc nghĩ lung tung chap 17 <Khổ cho Minh nhà ta cả đêm trở thành cái gối ôm bất đắc dĩ> Tiếng tim đập thình thịch ngay bên tai làm Thảo thức dậy, nó chấp chới đôi mắt nhìn xung quanh ... đây là ở trong xe nhưng tại sao nó lại thấy ấm ấm ... mềm mềm vậy nhỉ, nệm xe đâu giống thế này Thảo giật mình nhìn lại tư thế của mình lúc này, con nhỏ gần như xém té nhào khi thấy mình hầu như nằm trên người Minh. Tim nó đập thình thịch gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực chuyện quái gì đây, tại sao nó lại thế này ... sao 2 tay ông chú lại ôm quanh người nó, và còn ngũ rất ngon nữa là đằng khác Thảo định bật dậy, nhưng khuôn mặt đang say ngũ của Minh chợt cau lại khiến nó hơi hoảng, sợ Minh thức giấc sẽ trông thấy tư thế khó coi này của nó, nên đành ngậm ngùi nằm im cố nghĩ cách rời khỏi người Minh mà anh vẫn ko hay biết chiếc áo sơ mi đen của Minh hơi phanh ra để lộ bộ ngực rắn chắc làm con nhỏ thoáng đỏ mặt, cả đêm nó đã tựa vào đó mà ngũ thật là ... mà có sao đâu nhỉ, dù sao đây cũng là chồng nó kia mà việc gì phải xấu hổ chứ nó đưa mắt lén lén nhìn Minh, khuôn mặt điển trai nhưng ngầu đời của anh lại cau lại, gì thế nhỉ hình như anh chàng đang rất bực mình, ko lẽ là tại nó sao " em dám gọi chồng mình là chú sao " Ký ức hôm qua hiện về khiến nó chợt băn khoăn tại sao anh lại tức giận như thế nhỉ, trước nay nó vẫn gọi chú kia mà có sao đâu ... đúng là con người khó hiểu - nhìn đủ chưa cô nhóc, đủ rồi thì dậy đi, tôi sắp hết chịu nổi rồi đây Minh nhăn mặt rồi sau đó mở mắt khiến Thảo hoảng hốt, nó bật dậy khỏi người anh, mặt đỏ bừng ra thế, ông chú nhăn mặt tại vì nó ko chịu dậy ... thế mà nó cứ tưởng hu hu chơi kỳ quá đi chắc Minh đang nghĩ nó là đồ háo sắc đây mà, nhìn cái khuôn mặt cười cười thấy mà ghét quá đi - cả đêm nằm trên người tôi thấy thế nào, thấy đã quá nên ko muốn xuống có phải ko - ko có, chú đừng tưởng bở, khó chịu muốn chết - à thế mà tôi cứ tưởng có người nhìn tôi chảy cả nước miếng ... phen này thì tôi bị thiệt hại nặng rồi - chú đừng có suy diễn lung tung, cháu mới là người bị hại đây nè, ai cho chú ôm cháu chứ - trời, đã chiếm hết tiện nghi của người ta rồi con nói mình bị hại sao, nhóc này quá đáng rồi nhé, ăn phở xong thì định quỵt nợ phải không Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thảo, Minh cố nhịn cười anh vẫn ko có ý định buông tha cho con nhỏ, cứ tiếp tục dây dưa chọc ghẹo - ai chiếm cái gì của chú chứ, có chú biến cháu thành cái gối ôm thì có - ko cần biết, nhưng cả đêm bị nhóc " hành hạ " nên giờ toàn thân đau nhức, hơi tàn lực kiệt đây, nhóc phải chịu trách nhiệm thôi - chú ... chú ... - sao tôi nói gì sai à, đời trai của tôi bị nhóc cướp mất rồi con gì Đến đây thì Thảo hết chịu nỗi, tai nó xì khói, nó ko cãi lại cái ông già quỷ quyệt này, vừa tức vừa quê nó liền òa khóc - hu hu ! chú bắt nạt cháu, chú bắt cháu đến đây rồi con nói cháu hại đời trai của chú ... hu hu hu Thấy con nhỏ khóc rống lên, Minh bật cười, có thế mà đã khóc, cô bé này đúng thật là. - chú còn cười nữa, hu hu ai bảo chú ôm cháu chứ, giờ chú còn bắt cháu chịu trách nhiệm ... hu hu - thôi thôi ! nín đi mà ... mới sáng sớm đã khóc là ko tốt đâu ... ngoan - Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đáng yêu, tự dưng Minh thấy chột dạ ... hình như cô bé giận lắm thì phải - ko biết, chú đền cho cháu đi, chú ỷ lớn ăn hiếp nhỏ - ờ ờ, đền thì đền ... ngoan nín đi đừng khóc Minh kéo Thảo tựa vào người, cố dỗ cho con nhỏ nín khóc, quả thật nước mắt con gái đúng là thứ vũ khí đáng sợ - hu hu ... chú là đò ác độc, có ai như chú ko cơ chứ - biết rồi biết rồi, mau nín đi - cộc ... cộc ... sếp ơi ... vị cứu tinh của sếp đến rồi nè cái giọng cợt nhã của thằng bạn khiến Minh giật cả mình, cái thằng khốn mãi đến giờ mới chịu đến phen này thì nó chết với anh Minh lạnh lùng buông Thảo ra, anh nói giọng nghiêm khắc hoàn toàn khác hẳn với khi nãy - lau nước mắt đi, giờ về thành phố Hành động khó hiểu của Minh cứ khiến Thảo nghĩ ngợi, tại sao anh lại luôn kỳ cục như thế, lúc thì cợt nhã luôn trêu đùa nó, lúc thì lãnh đạm khắc nghiệt rốt cuộc anh là người như thế nào kia chứ Suốt quảng đường về Hà Nội, Minh ko thèm nhìn nó lấy 1 cái, anh cứ ngồi im lặng ko nói gì, bộ mặt lại lạnh lùng cau có, lần đầu tiên nó nhìn thấy anh như vậy, trước kia dù luôn hung dữ nhưng chưa bao giờ nó thấy anh như vậy Xe dừng lại trước cổng tòa biệt thự - chú vào nhà luôn chứ - ko, đến công ty Minh nói mà ko thèm nhìn nó, rồi sau đó chiếc xe phóng vụt đi bỏ mặc con nhỏ đứng cô độc trước cửa " đồ kì cục " thống kê |
