|
Lãnh Tử Tình lẳng lặng đứng thưởng thức, xem hai người bọn họ biểu diễn. Ước chừng một phút đồng hồ trôi đi, thời gian bọn họ nín thở thật đúng là rất dài. Không khỏi lắc đầu, cô đơn giản đi đến một bên sô pha ngồi xuống, chờ xem. Vừa hôn xong, cô nàng trong lòng Lôi Tuấn Vũ dường như còn có chiều hướng muốn tiến thêm một bước nữa. Nhưng Lôi Tuấn Vũ ngăn lại. Cô nàng không hiểu ngước lên nhìn Lôi Tuấn Vũ, không chịu nói: “Vũ, làm sao vậy? Người ta muốn thôi!” Lôi Tuấn Vũ cười đầy sủng nịnh: “Ngoan, Kiều Nhi, có khách.” Cô nàng tên Kiều Nhi kia từ từ cọ trên người Lôi Tuấn Vũ đứng xuống, đưa mắt nhìn quanh bốn phía, thấy được Lãnh Tử Tình lập tức không biết phải làm sao. “Vũ, làm thế nào trong nhà… như thế nào lại có người ngoài…” “Ha ha, ngoan, Kiều Nhi, cô ấy không phải người ngoài. Từ hôm nay trở đi, cô ấy cũng sẽ ở nơi này. Có điều, em yên tâm, cô ấy sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta. Đến đây, anh giới thiệu một chút.” Lôi Tuấn Vũ kéo Kiều Nhi đến trước mặt Lãnh Tử Tình, nói: “Đây là vợ hợp pháp kỳ hạn một năm của anh, Lãnh Tử Tình. Còn đây là tình nhân của tôi, Kiều Nhi!” “Đáng ghét, làm gì có kiểu giới thiệu người như vậy!” Kiều nhi thanh âm nũng nịu quở trách nói, xoay người nhìn về phía Lãnh Tử Tình, thản nhiên cười: “Xin chào, Lãnh tiểu thư, nghe đại danh đã lâu!” Nga? Xem ra Lôi Tuấn Vũ có từng đề cập qua về cô với cô nàng? Trông bọn họ ngay trước mặt mình mà càn rỡ như vậy, tên này chỉ sợ cái gì cũng đều nói với tình nhân của hắn rồi đâu. Tốt lắm, ít nhất ở trước mặt cô ta cũng không cần đóng kịch. Lãnh Tử Tình hào phóng vươn tay đến, cùng Kiều Nhi bắt tay, đúng là một đôi tay mềm mại, bảo sao tên đàn ông này chẳng thích. Hắn thưởng thức… Ha ha, thật đúng là kém cỏi! Lãnh Tử Tình liếc mắt nhìn bộ ngực của cô nàng, thật là đồ sộ, xem ra hắn thích loại hình này. Ha ha, Ngực bự ngốc nghếch?! Phì! “Kiều Nhi tiểu thư, xin chào, làm phiền cô rồi! Yên tâm đi, cô có thể xem như tôi không tồn tại, tôi sẽ không quấy rầy cô và Tuấn Vũ.” Lãnh Tử Tình cười nói, “Tuấn Vũ, tôi có thể biết phạm vi hoạt động của mình không?” Lôi Tuấn Vũ trên mặt rất vui mừng, cô ta thực sự là hợp tác! Biểu hiện làm hắn rất vừa lòng. “Đương nhiên có thể. Đến đây, bên này…” Lôi Tuấn Vũ cúi người hôn Kiều Nhi, vỗ nhẹ mông cô nàng, ý bảo cô lên lầu trước, ánh mắt ái muội và nhẹ nhàng thì thầm, dường như muốn nói những chuyện sẽ phát sinh tiếp theo. Lãnh Tử Tình không cần nghĩ cũng biết, dù sao chưa từng ăn thịt heo nhưng cũng đã xem qua heo chạy! Lôi Tuấn Vũ dẫn Lãnh Tử Tình lên lầu, trên lầu không gian rất lớn, có hai phòng ngủ nằm cạnh nhau, một phòng vệ sinh, còn có một phòng làm việc. Lôi Tuấn Vũ mở cửa một phòng ngủ, nơi này bài trí rất đơn giản, nhưng cũng rất trang nhã. Tuy nhiên, vừa vào cửa nên chưa nhìn thấy vách kính trong suốt, dựng bởi một bức tường thủy tinh để chống đỡ, và qua bức tường kính, mặt trời chiếu vào, ánh nắng rực rỡ, phủ sáng lên đồ dùng… ai… diễm lệ lóa mắt. Lãnh Tử Tình chỉ có thể dùng từ đó để miêu tả, bởi vì những bông mẫu đơn đỏ thẫm nở rộ kia thật sự là bắt mắt. Kéo rèm cửa ra là có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh vật trong hoa viên, bể bơi, núi giả… Thu hết vào tầm mắt. “Đây là phòng của tôi?” Lãnh Tử Tình thực vừa lòng. “Đúng vậy. Nhưng mà, em nhất định phải chú ý lối vào phòng.” Lôi Tuấn Vũ dặn dò. “Sao? Lối vào phòng? Không phải là theo đường từ cầu thang vừa đi lên hay sao?” Lãnh Tử Tình tò mò nhìn khuôn mặt đẹp trai, lạnh lùng của Lôi Tuấn Vũ. “Đúng vậy. Nhưng mà, em nhất định phải chú ý lối vào phòng.” Lôi Tuấn Vũ dặn dò. “Sao? Lối vào phòng? Không phải là theo đường từ cầu thang vừa đi lên hay sao?” Lãnh Tử Tình tò mò nhìn khuôn mặt đẹp trai, lạnh lùng của Lôi Tuấn Vũ. “Đương nhiên đúng, có điều phải theo phòng ngủ bên cạnh đi vào.” Nói xong, Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng nhấn lên một cái nút trên vách tường, trên tường liền xuất hiện một cánh cửa, anh tiêu sái mở ra, hóa ra bên cạnh là một phòng gắn liền. Lãnh Tử Tình tò mò theo hắn đi vào, phát hiện hình như đây cũng là một gian phòng ngủ. Cô nàng Kiều Nhi đang nằm dài trên giường lớn trong phòng thấy vậy liền nằm ngả người dựa ra sau, bộ ngực đầy đặn vì nằm nghiêng mà trông càng tròn đầy hơn, vô cùng dụ nhân! Dường như chờ rất buồn chán, cô nàng thờ ơ nhón một món điểm tâm ngọt trên bàn lên, mở miệng đưa lưỡi ra ăn, như có như không khiêu khích Lôi Tuấn Vũ. “Đây… là có ý tứ gì?” Lãnh Tử Tình vô cùng kinh ngạc hỏi Lôi Tuấn Vũ. Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm tay Kiều Nhi, đáy mắt như sáng lên. Lãnh Tử Tình cảm thấy dường như nước miếng của hắn đang chảy thành dòng, giật mình tập trung nhìn vào theo hắn, ah, ra là vậy, coi như bình thường! Chợt nghe Lôi Tuấn Vũ nói: “Tử Tình, chậc! Em biết đấy, cha mẹ chúng ta cũng không phải đồ ngốc. Mà nếu như bọn họ muốn lưu lại qua đêm, chúng ta nhất định phải ở trong cùng một phòng. Hơn nữa, tôi nghĩ bọn họ có lẽ còn có thể nghe trộm ngoài cửa. Em cũng biết, tôi đã nói rồi, tình nhân của tôi có thể làm thay việc đó.” Lôi Tuấn Vũ mặt không đỏ, tim không đập thản nhiên nói. Điều này cũng là một phần trong bản hợp đồng của bọn họ. Cuộc hôn nhân danh nghĩa sẽ kéo dài một năm. Nếu, một năm sau, cô có thể chịu được những hành vi của hắn, như vậy hôn nhân có thể tiếp tục. Nếu cô không thể chịu được, như vậy hắn sẽ để cô đưa ra yêu cầu ly hôn. Đến lúc đó chỉ cần nói với hai bên trưởng bối là bọn họ cảm tình không hợp. Nhưng một năm này, hai người là nước giếng không phạm nước sông. Hắn và tình nhân phải được ngủ cùng nhau. Nói cách khác, căn phòng này kỳ thật là ba người ở đi! Lãnh Tử Tình dĩ nhiên đã đáp ứng rồi. Đây cũng là chuyện mà cô đã đáp ứng vào năm hai mươi tuổi. Hơn nữa, cô cũng không cảm thấy có gì tổn thất, thậm chí còn cảm thấy rất có tính khiêu khích. “Tôi hiểu rồi! Ý của anh là, nếu bọn họ ở đây, tôi sẽ phải đi từ phòng của hai người để trở về phòng tôi, sau đó sẽ do hai người chế tạo thanh âm đi?” Lãnh Tử Tình điềm nhiên phân tích. Lôi Tuấn Vũ nhún vai, từ chối cho ý kiến. Chỉ là cảm thấy lời của cô nói ra rất chói tai. “Đơn giản! Chẳng qua là đi nhiều hơn mười thước thôi mà. Có điều, tôi đang nghĩ không biết bức tường này khả năng cách âm thế nào?” Lãnh Tử Tình tiện tay gõ gõ tường, dường như là trống rỗng. Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu mày nhìn cô, ý của cô là… sợ làm ầm ĩ đến cô? Việc này đúng là hắn không có nghĩ đến. Có lẽ căn bản cũng không xem đây là chuyện quan trọng đi! “Khả năng cách âm hẳn là không có vấn đề gì. Những vách tường giấy này có thể hấp thụ âm thanh rất hiệu quả. Em có thể yên tâm, sẽ không làm ảnh hưởng đến em.” “Vậy là tốt rồi. Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của tôi chỉ sợ so với bình thường không được… bình thường lắm. Hai người có thể xem như tôi không tồn tại.” Lãnh Tử Tình nhã nhặn gật đầu, cười mở lại cánh cửa kia, phút chốc thân ảnh biến mất phía sau cửa. Lôi Tuấn Vũ sửng sốt một lúc lâu, sự tình thế nhưng thật thuận lợi. Anh nguyên bản nghĩ cô vì hai gia đình vốn có thế giao [1] nên sẽ lợi dụng để áp chế anh, một khóc hai làm ầm ba đòi thắt cổ. Bất quá như vậy, anh vẫn là đánh giá cô có chút cao hơn. Tốt lắm, một cô vợ như vậy thực đúng là người anh cần! Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên cảm giác cả người thật phấn chấn. thống kê |
